Thế hệ trẻ chúng ta không ai may mắn được gặp Bác Hồ, nói chuyện với Bác, học tập và làm việc cùng Bác nhưng hình ảnh về Bác không vì thế bị phai mờ. Người vẫn luôn hiện diện trong cuộc sống của mỗi chúng ta thật gần gũi, thân thương như chính những người thương máu mủ ruột thịt vậy. Khi nhỏ, đến trường chúng ta biết đến Năm điều Bác Hồ dạy, vào Đội, lớn lên chúng ta phấn đấu được vào Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, rồi cao hơn nữa là được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Dẫu biết rằng, Bác đã rời xa chúng ta rất lâu rồi nhưng trong trái tim mỗi con dân Việt Nam, ai cũng thầm nhủ, ở nơi phương xa ấy, Bác vẫn luôn dõi theo, vẫn mãi sát cánh bên chúng ta, dìu dắt, động viên và răn bảo chúng ta. Bác chính là sợi dây gắn kết vô hình bao thế hệ nối tiếp nhau, cùng đoàn kết, cùng chung sức đồng lòng giữ gìn, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thân yêu:

“Bác ơi tim Bác mênh mông thế

Ôm cả non sông, mọi kiếp người”

Lời thơ Bác ơi! của nhà thơ Tố Hữu vẫn ngân vang, vẫn khiến bao người con phải nghẹn ngào khi nghĩ về Bác. Cả cuộc đời, Bác đã dành trọn tình yêu thương của mình cho đồng loại, cho dân tộc. Đó là một thứ tình cảm được thể hiện bằng chính những cử chỉ nhỏ nhất đến những hi sinh cao cả nhất: Bác sẵn sàng nhường miếng cơm ít ỏi của mình cho người khác, bớt lại từng hạt gạo giúp đồng bào qua cơn hoạn nạn, hi sinh cả tình cảm riêng tư của mình cho cách mạng, cho dân tộc:

Nâng niu tất cả, chỉ quên mình 

( Bác ơi! – Tố Hữu)

Hình ảnh vị lãnh tụ vĩ đại, một vĩ nhân của dân tộc Việt Nam giản dị trong bộ quần áo nâu, đôi dép cao su đã không còn xa lạ với bao thế hệ người Việt. Chính sự giản dị đơn sơ ấy làm nên một anh hùng dân tộc, một danh nhân văn hoá thế giới, một nhà tư tưởng lớn. Cả thế giới biết đến điều đó, và chúng ta thấy tự hào về điều đó. Chắc hẳn, bạn bè thế giới sẽ phải ngỡ ngàng với tình yêu lớn mà người dân Việt Nam dành cho vị cha già kính yêu, dành cho lá cờ Tổ quốc. Có tìm hiểu sâu về Bác, theo dấu chân Bác trên suốt con đường hoạt động cách mạng qua các di tích, được nghe kể về Bác… mới phần nào thấu hiểu tại sao cả dân tộc Việt Nam chúng ta coi Người như Cha, thờ ảnh Người ở những nơi trang trọng nhất và gọi Người bằng cái tên gần gũi nhất. Không ai có thể đếm được hết các vì sao trên bầu trời, bởi mỗi vì sao đó là hiện thân, là hiện hữu cho chính công lao, cho tình cảm mà Bác đã dành cho cả dân tộc Việt Nam chúng ta. 

Mỗi lần Đất Nước diễn ra một sự kiện lớn, trọng đại, ta lại nhớ đến Bác. Bác để lại cho chúng ta một di sản thật đồ sộ. Đó là một đất nước độc lập, toàn vẹn, một sự nghiệp Cách mạng chói ngời, một tấm gương trong sáng và lối sống cao đẹp đến tinh khiết. Yêu Bác làm theo tấm gương trong suốt như pha lê của Người; sẽ có sức mạnh tẩy sạch những vết mờ đục trong lòng ta, nâng chúng ta lên tầm cao mới:

“Yêu Bác lòng ta trong sáng hơn” (Tố Hữu)

 Đó là sự trong sáng của tình yêu với non sông đất nước, tình thương yêu với nhân dân, với mỗi phận người trong nghĩa bao la của hai tiếng “đồng bào” thiêng liêng.                                

GV: Nguyễn Thị Thanh Nga
Năm học 2024-2025